Nỗ lực vươn lên của những học sinh nghèo hiếu học
Mặc dù là những học sinh có số phận thiếu may mắn, như thiếu bàn tay chăm sóc của các bậc phụ huynh, mồ côi cha mẹ, hoàn cảnh gia đình đặc biệt khó khăn... Thế nhưng, với tinh thần hiếu học, các em đã nỗ lực vượt qua khó khăn, ngày đêm miệt mài với “con chữ” để hy vọng, ước mơ về một ngày mai tươi sáng.

Em Nguyễn Thị Mỹ Ngọc ở thôn Cầu Vượt, xã Sông Bình được sinh ra từ kết quả của một cuộc hôn nhân không hạnh phúc. Khi em được 1 tuổi thì cha bỏ rơi cả hai mẹ con. Vài năm sau đó, em lại thiếu tình yêu thương của mẹ. Từ nhỏ, em phải sống nhờ nhà ông bà ngoại. Không đất đai, ruộng vườn, ông bà ngoại chủ yếu đi hầm than kiếm sống nên không có điều kiện lo cho cháu đầy đủ. Nhà ngoại cách trường học gần 3 cây số, nhà không có xe đạp nên hàng ngày, Ngọc tranh thủ đi học từ sớm. Đi hết con đường mòn, ra đến đường lộ, thỉnh thoảng, em lại ngó chừng phía sau, nếu có người quen hoặc bạn học thì quá giang đến lớp. Cũng vì hoàn cảnh gia đình, nên Ngọc học trễ 2 năm. Bởi thế, trong cách nói chuyện, chúng tôi thấy em chững chạc hơn so với các bạn cùng trang lứa. Em tâm sự: “sợ nhất là trời mưa, vì ông bà lớn tuổi, dễ bị bệnh;  cặp đựng sách vở bị hư, chưa có tiền mua nên nhiều khi không chủ động mang bịch ni lông thì vở, sách bị dính nước, không học được”. 

Thầy Nguyễn Văn Khoẻ, giáo viên chủ nhiệm lớp 5.2, Trường Tiểu học Sông Bình cho biết: 4 năm học liền, Ngọc luôn là học sinh giỏi. Không những học cho tương lai của mình sau này, em còn biết giúp bạn để cùng tiến bộ trong học tập. Với vai trò là lớp trưởng, Ngọc còn là cầu nối yêu thương giữa giáo viên chủ nhiệm và các bạn, em cũng biết cân bằng giữa thời gian dành cho hoạt động lớp và thời gian học tập để có kết quả cao. Ngoài ra, em Nguyễn Thị Mỹ Ngọc còn xung phong tham gia vào đội tuyển Hội khoẻ phù đổng cấp cơ sở. Ngọc yêu thích các môn vận động như chạy, nhảy dây và cầu lông. Nhìn Ngọc vô tư vui đùa cùng các bạn và nhớ lại việc em mới đi học trở lại sau mấy ngày xin nghỉ để chăm sóc bà ngoại bệnh; chúng tôi càng thấy thương em vô cùng vì ngoài nguyên nhân này, thì thầy giáo chủ nhiệm cho biết Ngọc không bao giờ vắng học.

Đến trường Tiểu học Hồng Phong, chúng tôi được nhà trường giới thiệu về hoàn cảnh của em Phạm Thế Bảo. Ấn tượng ban đầu khi chúng tôi tiếp xúc với cậu học trò này nước da trắng sáng, đôi mắt tinh anh và cái miệng hay cười. Thoạt nhìn Bảo, chúng tôi lầm tưởng là con nhà có điều kiện bởi áo quần ngay ngắn, phẳng phiu với chiếc khăn quàng đỏ luôn đeo gọn gàng trên cổ áo. Qua tìm hiểu, được biết, Bảo sinh ra trong gia đình nghèo tại xã Hồng Phong. Vì cuộc sống khó khăn nên cha mẹ của em phải tha phương cầu thực. Trong một lần tan ca, mẹ của em bị tai nạn giao thông và qua đời, mất mẹ lại thiếu thốn tình thương yêu của cha, nên Bảo sống cùng ông bà ngoại. Cách đây vài tháng, bà ngoại của em cũng qua đời do bệnh tật; thế nhưng, cậu học sinh lớp 4 này luôn nỗ lực vươn lên trong học tập và rèn luyện. Ở trường, Bảo học giỏi môn Toán và được cô giáo chủ nhiệm khen là nhanh nhẹn, thông minh và tốt bụng. 


Em Bảo và ông ngoại trước căn nhà Tình nghĩa

Từ ngày thiếu đi hơi ấm tình thương của mẹ, còn cha bỏ em đi biệt xứ, nhưng em Bảo rất ngoan. Nếu ở trường em lễ phép vâng lời với thầy cô, nhiệt tình giúp đỡ và hoà đồng với bạn bè. Thì khi về nhà, em là một người cháu có hiếu với ông bà. Mỗi ngày đi học về Bảo đều giúp ông ngoại làm một số việc vặt để ông có thời gian nghỉ ngơi. Xong việc nhà, em tự giác ôn bài học. Thương đứa cháu sớm mồ côi mẹ, ông ngoại của Bảo chỉ biết động viên em ráng học giỏi để sau này tự nuôi sống bản thân. Trải lòng về cuộc sống của gia đình, ông ngoại của Bảo cho biết căn “Nhà Tình nghĩa” mà ông đang ở cùng người con trai bị mù và hai cháu ngoại là do Nhà nước hỗ trợ.  Nguồn thu nhập chủ yếu hiện nay của ông là mấy sào đất trồng đậu, trồng dưa, năng suất thì phụ thuộc vào thiên nhiên. Ông cũng rất cảm kích khi cháu của mình được nhà trường và địa phương quan tâm, giúp đỡ, nâng bước đến trường trong suốt thời gian qua. 

Ở  xã Hồng Phong còn có hoàn cảnh của em  Phạm Thị Bích Hoà, học sinh lớp 9, Trường THCS Hồng Phong. Dù cuộc sống khó khăn, thiếu thốn vòng tay yêu thương của cha; phải phụ giúp, đỡ đần việc nhà để mẹ yên tâm đi làm thuê, nhưng Hoà vẫn kiên trì theo đuổi con chữ, quyết tâm không bỏ học giữa chừng. Đồng thời, Hoà được nhà trường đánh giá cao và bạn bè nể phục khi tham gia đầy đủ các hoạt động, phong trào do nhà trường phát động và gặt hái nhiều thành tích trong học tập như: 8 năm liền em đều là học sinh khá, giỏi và giành nhiều giải cao trong các cuộc thi do các cấp tổ chức.  


Em Hòa bên góc học tập

Trong căn nhà mà Hoà và mẹ thuê với giá 500 mghìn đồng/tháng để sinh sống, được cô học trò sắp xếp gọn gàng và ngăn nắp. Trưa nào cũng vậy, mỗi khi đi học về tới nhà là em lao vào nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa. Trong lúc chờ cơm chín, em tranh thủ ngồi vào góc học tập của mình. Với Hoà, khái niệm học thêm là điều xa xỉ vì mức tiền công hàng tháng của mẹ con chỉ vài triệu đồng, chỉ đủ cho hai mẹ con chi tiêu những thứ thật cần thiết. Mỗi khi thấy mẹ ốm đau, mà vẫn ráng đi làm từ sáng sớm, chiều tối mới về; nhiều lúc Hoà có ý định bỏ học để đi làm kiếm tiền, giảm bớt gánh nặng trên đôi vai của mẹ. Nhưng rồi em nghĩ nếu bỏ học, cuộc đời mình lại khổ và nghèo như mẹ; nên em đã từ bỏ ý định nghỉ học, quyết tâm theo con chữ để thay đổi cuộc đời mình. 

Chia sẻ về ước mơ của mình, Hoà cho biết em thích trở thành một cô giáo. Chúng tôi cũng thấy, ước mơ này phù hợp với điều kiện kinh tế của gia đình hiện nay. Nhưng đó là khi mẹ em, người duy nhất có thể lo cho em luôn khoẻ mạnh để xoay xở cho cuộc sống gia đình. Vì vậy, em cũng rất lo lắng cho giấc mơ làm cô giáo của mình sẽ như bong bóng xà phòng, lúc mới được thổi lên thì căng tròn và rực sắc màu nhưng khi bay vào không gian, dưới sự tác động của nắng gắt và gió mạnh nó có thể bị vỡ lập tức. Vì vậy, thầy Nguyễn Văn Hội, giáo viên chủ nhiệm của em Hoà rất mong các mạnh thường quân hãy quan tâm và giúp đỡ để cô học trò nghèo, có thể biến ước mơ thành hiện thực. 

Rời nhà em Hoà, nhưng hình ảnh của em với tô cơm trắng và 1 con cá đã kho nhiều ngày, khiến chúng tôi chạnh lòng. Thế mới biết, cuộc sống của mỗi con người đều có những khó khăn nhất định và khi vượt qua sẽ trưởng thành hơn, tự tin hơn. Nhưng, với độ tuổi biết ăn, biết ngủ, biết học hành là ngoan thì các em không thể đối đầu với những khó khăn và thử thách của cuộc đời. Nhưng, thành tích trong học tập, rèn luyện và nghị lực vượt khó vươn lên của các em Nguyễn Thị Mỹ Ngọc, Phạm Thế Bảo và Phạm Thị Bích Hoà xứng đáng là tấm gương để nhiều bạn cùng trang lứa noi theo, thầy cô yêu mến.

Tuy nhiên, để ước mơ, hoài bão của các em sớm trở thành hiện thực, ngoài sự cố gắng, nỗ lực của bản thân, những học sinh trên rất cần sự quan tâm, sẻ chia và đùm bọc của xã hội./.
                                                                    Tương Lai


Các tin tiếp
Tấm gương sáng vừa học giỏi vừa Chỉ huy Đội giỏi   (2/10/2018)
Tấm gương nhặt được của rơi trả lại người đánh mất của một học sinh nghèo   (5/3/2018)
Nghị lực vượt khó của cậu học trò nghèo mồ côi   (1/2/2018)
Nỗ lực vươn lên của những học sinh nghèo hiếu học   (28/12/2017)
Nghị lực của cô học trò mồ côi   (25/10/2017)
MỘT TẤM GƯƠNG SÁNG VỀ TINH THẦN HỌC TẬP   (30/5/2017)
Gặp học sinh vừa đạt giải nhất Quốc gia cuộc thi giải toán trên máy tính Casio   (23/5/2017)
Cô học trò nghèo hiếu học   (17/8/2015)
Nghị lực vượt khó của cậu học trò nghèo   (12/8/2015)
Tấm gương học sinh nghèo hiếu học, vượt khó học tốt   (31/3/2015)