GIẤC MƠ “CON CHỮ” CỦA NGƯỜI MẸ NGHÈO
Hai mẹ con chị Thông Thị Treo

Đến thôn Phò Trì, xã Tân Thắng hỏi thăm nhà chị Thông Thị Treo, người dân tộc Chăm, không ai là không biết. Bởi từ lâu, người dân nơi đây đã xem gia đình chị như một tấm gương sáng về tinh thần hiếu học. Họ vẫn luôn lấy hình mẫu ấy để giáo dục, bảo ban con cái mình.



Sinh năm 1966 và lớn lên trên mảnh đất Phò Trì; tuy là người dân tộc thiểu số, điều kiện kinh tế gia đình khó khăn nhưng chị rất ham học. Tuy nhiên, do phải đối mặt sớm với việc kiếm “cái ăn, cái mặc” nên người con ham học, hiếu thảo ấy phải nghỉ học giữa chừng khi mới học hết lớp 6 để ở nhà phụ giúp cha mẹ.

Tròn 18 tuổi, chị kết nghĩa vợ chồng với chàng trai người Chăm cùng xóm; những năm đầu vợ chồng vô cùng hạnh phúc, luôn chăm lo, thương yêu, động viên nhau làm ăn. Bất hạnh đã đến với gia đình chị khi không may người chồng lâm trọng bệnh rồi qua đời cách đây gần 10 năm, để lại cho chị 5 đứa con thơ dại. Từ đó, cuộc sống của chị càng vất vả, khó khăn trăm bề, chị phải làm việc quần quật cả ngày để nuôi sống gia đình và có tiền cho các con ăn học.

Dù khó khăn, khổ cực nhưng chị luôn tự động viên mình và các con cố gắng vượt qua khó khăn, học hành thật giỏi. Chị tâm sự: “Ngày xưa mình cũng ham học, tuy nhiên do gia đình nghèo túng nên không thực hiện được ước mơ theo học đến cùng, bây giờ có phải cực nhọc đến đâu, dù vừa phải làm cha vừa phải làm mẹ, mình vẫn cố gắng động viên các con thực hiện ước mơ của mình, cũng là nguyện vọng của người cha đã khuất…”. Tuy nhiên, khi các con lớn và đều đi học thì gia đình chị lại lâm vào hoàn cảnh hết sức khó khăn, túng quẫn. Chính “giấc mơ con chữ” cho các con đã động viên chị không ngần ngại bất cứ công việc gì để kiếm tiền nuôi con ăn học, từ làm thuê, cuốc mướn, làm rừng, chạy xe thồ chở đồ, rồi ai kêu gì chị làm nấy, tất cả chỉ với một ước muốn là các con tiếp tục được đến trường. Mỗi khi vào năm học mới, các con phải đóng học phí và các khoản đóng góp cùng một lúc, chị phải chạy đi vay mượn khắp nơi để có tiền đóng góp; có khi không vay mượn được nữa, chị phải cầm cố, thế chấp những tài sản có giá trị trong nhà; rồi những lúc con đau bệnh hay các cháu đi học xa phải chu cấp nhiều tiền buộc chị phải cầm cố luôn cả “vật bất ly thân” là chiếc xe máy - phương tiện làm ăn hiệu quả nhất, có giá trị nhất của cả gia đình. Khi quá hạn nhưng chưa có tiền chuộc xe, chủ nợ lại miệt khinh nặng nhẹ, đêm về chị chỉ biết ôm gối khóc thầm mà chẳng biết tâm sự cùng ai, ngay cả các con chị cũng không dám tâm sự vì sợ ảnh hưởng, lung lay đến sự học của các cháu.

Hàng ngày, chị chạy đi khắp nơi làm việc, làm quần quật từ sáng sớm đến tối khuya, vậy mà kinh tế gia đình vẫn không cải thiện được. Nhìn thấy cảnh mẹ góa con côi vô cùng cực khổ, những người quen biết chị đã từng khuyên chị nên cho các cháu nghỉ học, ở nhà phụ giúp công việc cho chị cho đỡ vất vả, nhưng sợ các con không được học hành đến nơi lại nghèo khó, hư hỏng nên chị đã không nghe theo, vẫn quyết tâm đương đầu với khổ cực để các con thực hiện “giấc mơ con chữ” của mình và người chồng đã khuất.

Sống trong cảnh nghèo, chị luôn dạy bảo các con tính chăm chỉ, thật thà ngay từ thuở bé. Hiểu được cảnh nghèo của gia đình, các con chị đều cố gắng học tập, phụ giúp mẹ mọi việc trong gia đình, kể cả việc đi mò cua bắt ốc để kiếm cái ăn hàng ngày, hay việc đi làm thuê trong các dịp hè và lễ, tết. Các con luôn đoàn kết, giúp đỡ nhau, đạt những thành tích cao trong học tập; noi gương cha mẹ sống hiếu thảo, kính trên nhường dưới, biết thương yêu, giúp đỡ mọi người.

Khi cháu Đào Thị Phương Anh (con gái thứ hai của chị) trúng tuyển vào trường Đại học sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh, do phải chi phí nhiều khoản mà kinh tế gia đình lại hết sức eo hẹp, Phương Anh và các em đã không ngần ngại tranh thủ thời gian rảnh rỗi để phụ bán cơm, bán xôi, bán nước cho các hàng quán hoặc đi dạy kèm để có thêm tiền ăn học và sinh hoạt. Vất vả là thế nhưng Phương Anh vẫn học giỏi, nay đã ra trường và hiện đang công tác tại Trường THPT Hàm Tân; người con gái thứ 3 hiện đang là sinh viên năm cuối Trường Đại học Tài chính Ngân hàng; cháu thứ 4 là sinh viên năm thứ 2 Trường Đại học Khoa học xã hội và nhân văn và cô con gái út là tân sinh viên của Trường Đại học Tài chính Ngân hàng. Riêng cô con gái lớn của Chị, sau khi học xong lớp 6, thấy gia đình túng quẩn, thương mẹ vất vả quanh năm nên đã xin mẹ cho mình được nghỉ học để phụ giúp mẹ nuôi các em ăn học, và khi các em đã đỗ đạt thì người chị gái ấy mới nghĩ đến chuyện riêng tư của mình.

Nhờ sự nỗ lực học tập của các con trong thời gian qua nên gia đình chị đã liên tục được địa phương công nhận là Gia đình hiếu học cấp xã, cấp huyện rồi cấp tỉnh. Nhớ về những ký ức gian khổ đã qua, chị đã không cầm được những giọt nước mắt tủi cực khi phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 5 năm phong trào xây dựng “Gia đình hiếu học, dòng họ hiếu học” (2008 – 2012) và biểu dương Gia đình hiếu học, Dòng họ hiếu học tiêu biểu huyện Hàm Tân là thứ nhất.

Ai cũng mừng cho chị vì những ngày vất vả, tủi cực đã qua, “giấc mơ con chữ” của người mẹ nghèo nay đã được các con chị thực hiện một cách xuất sắc nhất./.

Tấn Minh (Hàm Tân)


Các tin tiếp
MỘT DÒNG HỌ NGUYỄN HIẾU HỌC TIÊU BIỂU   (18/6/2013)
Xây dựng Chi hội Khuyến học dòng họ ở Sơn Mỹ   (13/5/2013)
Người mẹ của gia đình hiếu học với tấm lòng thơm thảo   (13/5/2013)
GIẤC MƠ “CON CHỮ” CỦA NGƯỜI MẸ NGHÈO   (22/4/2013)
Hàm Tân thực hiện phong trào xây dựng "Gia đình hiếu học", "dòng họ hiếu học"   (1/4/2013)
Phong trào xây dựng "Gia đình hiếu học" ở xã Nghị Đức huyện Tánh Linh   (1/4/2013)
Hội nghị biểu dương "Gia đình hiếu học tiêu biểu" toàn tỉnh lần thứ tư   (29/3/2013)
Chủ tịch Hội Khuyến học tỉnh trả lời phỏng vấn về phong trào "Gia đình hiếu học"   (26/3/2013)
TẤM GƯƠNG VƯỢT KHÓ NUÔI CON ĂN HỌC   (6/12/2012)
Tân Nghĩa tổ chức Hội nghị GĐHH tiêu biểu   (30/11/2012)